Mai Thanh Tịnh
Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017
Xuân tha hương
Quý tặng: Anh Phan Văn Quang – Anh Xuân Lợi
Ngồi lặng lẽ nghe lá chiều gọi gió
Quên nhịp chân hàng phố rộn ràng
Hoàng hôn buông khói thuốc úa lỡ làng
Kẽ tha hương vùi mình trong nỗi nhớ
Ly bia buồn Đồng Soi gằn hơi thở
Hồn khát khô thèm giọt đắng Giang Châu
Bài thơ tình ý tứ đắm biển sâu
Giấc chập chờn mơ “chòm râu hải cẩu”
Đất quê thơm chim phải đành không đậu
Phiêu dạt theo cơn bão tố ngược mùa
Ngậm trái đời nghe ngọt nỗi chát chua
Nơi phương xa buốt tim - gào cố quận
Bạn ta đâu? Sao mình ta lẫn thẫn
Du mục thác ghềnh máu tứa bàn chân
Đam mê xưa tìm đâu chốn nương thân
Bởi bước đi xuôi vệt đời lận đận
Ta kiếm tìm mùa tươi xanh dĩ vãng
Bên thềm nhà hình như hé nụ xuân
Tết 2011
Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017
Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017
Viết cho thu
Thơ: Mai Thanh Tịnh
Viết cho thu câu vần chưa xếp lá
Nghe heo may lành lạnh giao mùa
Bài thơ đêm trở mình theo tóc gió
Gọi người ơi! kịp ủ nhớ hay chưa
Bàng thay màu thẩm đỏ cơn mưa
Hương ngọc lan nhẹ nhàng gõ cửa
Trái tim yêu nghe mùa về thắp lửa
Cháy hồn ai giữa mê đắm vội vàng
Ta du ca hành khất lang thang
Tìm vết son dán lên ngày thương nhớ
Lắng nghe mùa thì thầm hơi thở
Và tiếng em khe khẽ đốt đợi chờ
Viết cho thu đỏ mắt câu thơ
Tứ vần ướt ngôn từ nức nở
Để hong khô chút tình khờ bỡ ngỡ
Em có cho ta màu nắng ngu ngơ...
Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017
Mai anh đi
Thơ: Mai Thanh Tịnh
Mai anh đi gió níu chiều nghiêng phố
Mưa ngậm ngùi lay lất lối về xưa
Hoàng hôn buông dấu ngày thôi thắp lửa
Giấc mơ đêm màu son cũ nhạt phai
Mai anh đi lá khép giấu một mai
Hoa hững hờ mùa sang vùi nụ nhớ
Đơn độc giăng nhện nhỏ khóc sợi tơ
Dế lang thang than ngày xanh tóc trắng
Mai anh đi úa vàng thêm màu nắng
Thẫn thờ trôi khô khốc vầng trăng
Cầu vồng cong uốn mình neo dĩ vãng
Mây phiêu linh vô cớ phía không ngày
Mai anh đi bài thơ cũ hao gầy
Vần thương nhớ xếp theo chiều năm tháng
Lời ru đưa hắt hiu bầm chạng vạng
Câu hát buồn se lạnh tiếng heo may
Mai anh đi đêm thao thức vòng tay
Cà phê rớt giọt vô hồn đáy cốc
Không rượu cay - không cơn mê trần tục
Chỉ còn em mỏi mắt đếm xuân tàn.
Thơ: Mai Thanh Tịnh
Mai anh đi gió níu chiều nghiêng phố
Mưa ngậm ngùi lay lất lối về xưa
Hoàng hôn buông dấu ngày thôi thắp lửa
Giấc mơ đêm màu son cũ nhạt phai
Mai anh đi lá khép giấu một mai
Hoa hững hờ mùa sang vùi nụ nhớ
Đơn độc giăng nhện nhỏ khóc sợi tơ
Dế lang thang than ngày xanh tóc trắng
Mai anh đi úa vàng thêm màu nắng
Thẫn thờ trôi khô khốc vầng trăng
Cầu vồng cong uốn mình neo dĩ vãng
Mây phiêu linh vô cớ phía không ngày
Mai anh đi bài thơ cũ hao gầy
Vần thương nhớ xếp theo chiều năm tháng
Lời ru đưa hắt hiu bầm chạng vạng
Câu hát buồn se lạnh tiếng heo may
Mai anh đi đêm thao thức vòng tay
Cà phê rớt giọt vô hồn đáy cốc
Không rượu cay - không cơn mê trần tục
Chỉ còn em mỏi mắt đếm xuân tàn.
Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017
LẮNG THU
Thơ: Mai Thanh Tịnh
Nghe xao xác bước chân thu ren rén
Ta cồn cào ngày cũ lất phất mưa
Con đường xa mịt mù tìm đâu lối
Tiếng thu buông ngân ngấn chuông chùa
Rồi từng thu, từng thu gõ cửa
Ôm nỗi đau heo hắt đợi thay mùa
Ta lận đận hồn lững lơ vách núi
Men lối xưa nhặt mảnh vỡ thu rơi
Thu nay về nắng chẳng lả lơi
Gió trầm ngâm mặc liễu chiều xỏa tóc
Nhìn xa xăm tìm dấu xưa diễm ngọc
Chợt giật mình mây trắng điểm thu xanh
Thơ: Mai Thanh Tịnh
Nghe xao xác bước chân thu ren rén
Ta cồn cào ngày cũ lất phất mưa
Con đường xa mịt mù tìm đâu lối
Tiếng thu buông ngân ngấn chuông chùa
Rồi từng thu, từng thu gõ cửa
Ôm nỗi đau heo hắt đợi thay mùa
Ta lận đận hồn lững lơ vách núi
Men lối xưa nhặt mảnh vỡ thu rơi
Thu nay về nắng chẳng lả lơi
Gió trầm ngâm mặc liễu chiều xỏa tóc
Nhìn xa xăm tìm dấu xưa diễm ngọc
Chợt giật mình mây trắng điểm thu xanh
Thứ Hai, 4 tháng 9, 2017
vu lan buồn
Lúc mẹ bệnh định viết bài thơ tặng Mẹ nhưng con chỉ viết được hơn một khổ thơ thì mẹ đã về chín suối, nhân dịp Vu Lan con lại chắp nối tiếp để kính dâng Mẹ yêu. Nguyện cầu hương hồn Mẹ được siêu sanh Cực lạc quốc
BÀI THƠ CHẮP NỐI
Kính dâng: Mẹ nhân mùa Vu Lan
Mẹ nằm nhịp thở non hơi
Con nghe xao xác rối bời tim đau
Từng cơn co thắt cuống nhau
Từng dòng sữa mẹ thét gào trong con
Tìm đâu đáy biển đầu non
Thần y thần dược để còn mẹ yêu…
…
Bài thơ chưa viết đủ câu
Mẹ về chín suối nỗi đau thương còn
Vu Lan xưa áo cài hồng
Nay hồng đã trắng, trắng vòng khăn tang
Bài thơ dâng mẹ dỡ dang
Nửa bài mẹ có, nửa không mẹ rồi
Con đi đây đó phương trời
Câu hò của mẹ đưa nôi theo cùng
Bài thơ chắp nối lung tung
Nguyện hương hồn mẹ cõi bồng lai sanh
BÀI THƠ CHẮP NỐI
Kính dâng: Mẹ nhân mùa Vu Lan
Mẹ nằm nhịp thở non hơi
Con nghe xao xác rối bời tim đau
Từng cơn co thắt cuống nhau
Từng dòng sữa mẹ thét gào trong con
Tìm đâu đáy biển đầu non
Thần y thần dược để còn mẹ yêu…
…
Bài thơ chưa viết đủ câu
Mẹ về chín suối nỗi đau thương còn
Vu Lan xưa áo cài hồng
Nay hồng đã trắng, trắng vòng khăn tang
Bài thơ dâng mẹ dỡ dang
Nửa bài mẹ có, nửa không mẹ rồi
Con đi đây đó phương trời
Câu hò của mẹ đưa nôi theo cùng
Bài thơ chắp nối lung tung
Nguyện hương hồn mẹ cõi bồng lai sanh
Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017
Tri kỹ
Tri kỹ
Kính tặng: nhà thơ Trưởng
Thành (Lê Văn Hoan)
Một cay, một đắng, một tâm hồn
Một già một trẻ chuyện văn chương
Bỏ mặc cái tuổi xưa nay hiếm
Mặc cái xuân xanh, mặc chữ tiền
MTT
Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017
Lời chia tay
Lời chia tay
Thơ: Mai Thanh Tịnh
Chia tay nhau cõng theo ngàn nỗi nhớ
Gói niềm thương chất ngất đáy tim đau
Trả nợ đời thôi đành phải xa nhau
Thì em nhé! đừng vương buồn khóe mắt
Dẫu biết rằng xa nhau là có thật
Sao trời xanh lại tím biếc môi ngày
Sao tóc chiều mặc gió chẳng thèm lay
Và mây kia thẫn thờ về quên lối
Ta xa nhau biết là em mong đợi
Biết là em buồn tủi ướt gối đêm
Biết là em gồng gánh trĩu vai mềm
Và chập chờn theo áo cơm cơn ngủ
Tiếng mưa khuya rung mái tình mùa cũ
Khoác qua chăn tay lạnh vắng tháng ngày
Nghe côn trùng than trách phận rủi may
Đếm lá rơi đợi qua mùa thu mới
Chia tay nhau em lặng thinh không nói
Mặc mưa rơi nhòa nhạt sắc cầu vồng
Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011
Khoảng lặng
Khoảng lặng
Viết xuống đêm vần thơ ngày không nắng
Ngôn ngữ lem nhem dích dắc trắc bằng
Tứ ngậm buồn treo ngược hồn lủng lẳng
Ý trầm mình thăm thẳm giữa thinh không
Tạc lên ngày bức phù điêu đêm trắng
Ý tưởng đau từng vết cắt vụng về
Hình tượng nghèo neo lưng chiều lặng lẽ
Đường nét gục đầu ray rứt những đam mê
Họa vào đời bức tranh màu hồ dễ
Vết chim di què quặt giữa vô cùng
Nước mắt - nụ cười trắng đen nóng lạnh
Rệu rã khung toan lay lắt càn khôn
Chạm hồn ta giật mình trống rỗng
Mùa yêu thương khất thực mông lung
Mơ phía em tím trời xa lơ đãng
Đôi môi nồng hút hút gió vườn hoang...
Viết xuống đêm vần thơ ngày không nắng
Ngôn ngữ lem nhem dích dắc trắc bằng
Tứ ngậm buồn treo ngược hồn lủng lẳng
Ý trầm mình thăm thẳm giữa thinh không
Tạc lên ngày bức phù điêu đêm trắng
Ý tưởng đau từng vết cắt vụng về
Hình tượng nghèo neo lưng chiều lặng lẽ
Đường nét gục đầu ray rứt những đam mê
Họa vào đời bức tranh màu hồ dễ
Vết chim di què quặt giữa vô cùng
Nước mắt - nụ cười trắng đen nóng lạnh
Rệu rã khung toan lay lắt càn khôn
Chạm hồn ta giật mình trống rỗng
Mùa yêu thương khất thực mông lung
Mơ phía em tím trời xa lơ đãng
Đôi môi nồng hút hút gió vườn hoang...
Cà phê sáng
Cà phê sáng
Lặng lẽ Vanda vùi góc quán
Trơ đá hòn non biếc rêu khan
Nỗi nhớ đêm qua ngầu mắt đỏ
Mặt trời mỏi mệt ánh tương tư
Tin nhắn chào nhau nào có đủ
Giọt đắng rơi ngang bến đợi chờ
Ngọc lan nở muộn đơn vài nụ
Thoảng chút hương nhau dấu trái mùa
Lời hẹn theo ai về thắp lửa
Trời chứng lời cầu xin đừng mưa
Nét xưa xuống phố em chúm chím
Cho sóng dỗi hờn phía biển xa...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





