Bài viết mới

Thứ Bảy, 27 tháng 11, 2010


Chạm lá thông kim

Lang thang chiều hoang xứ lạnh
Về đâu sương  áo mong manh

Mắt thông đỏ hay xanh
Chỉ thấy ngút ngàn nẻo vắng
Mây ngậm ngùi lữ khách chân côi
Phố núi không lời
Mờ ảo vắng hiu
Ánh mắt cao nguyên bối rối
Thác đổ miệt mài
Hồ thở hơi cay  
Con đường lần tìm vách đá
Chạm lá thông kim...

Chợt gần chợt xa...
Rót vào đêm gió ngàn tóc rối
Ô cửa nhà ai hắt bóng lưng đồi
Hương ngọc lan bổi hổi
Gói nổi niềm chất ngất về xuôi

Ngọt ngào ...chờ đợi
Vọng tiếng non ngàn
Lời ru đêm dài hun hút
Chớp bể mưa nguồn ta mãi bên em...

2 nhận xét:

  1. Lá thông kim ở phố núi sao ta?
    Em thích bài này đó, rất lãng mạng...nhất là đoạn cuối, không biết cái ẻm nao nữa...trời? ở đây mình giống chơi trò cút bắt quá!

    Trả lờiXóa
  2. Bài thơ viết trong chuyến hành phương Nam năm 2008 đó NM ạ!
    Ẻm mơ màng miền núi í mà!

    Trả lờiXóa