Hái cơn mơ
Mường tượng ngày trong veo đám lá khép mi gầy chờ gió đong đưa
Không phủ kín chiếc gối ướt, lạnh dai dẵng neo vào số phận tấm chăn đơn
Mưa vung vãi xám ngắt mặt ngày, những bông hoa trái mùa cúi đầu sướt mướt
Nước loáng soi nỗi buồn chới với, cơn mê rụng rời bì bỏm lội tháng năm
Cong cóng ngày đông, gã si tình ngồi bệt nhặt mảnh tình khờ dán lên hư ảo
Gọi miên man... miên man mùa xa... ngày không nhau...
Dĩ vãng mỉm cười dày thêm khờ khạo, log lịch mỏng dần...
Hoàng hôn vô hồn lặng lẽ buông xuống ...
Chếnh choáng men say ta nâng bóng chiều ngỗn ngang cụng vào thinh lặng
Ảo giác lữ hành nợ nần gặp gỡ, rối rắm nụ hôn biểu tượng sắc màu
Đơn độc nụ cười...lang thang miền hoang dại...lang thang...
Mặc trời có trong,hay âm u lạnh lẽo và gió quên chiều hát khúc lơ mơ
Ta xây tháp hư không từ lửa yêu thương khát cháy vô cùng...
Lặng im... khô môi chờ đợi mùa em hoa hồng rực rỡ
Hái cơn mơ... cơn mơ chín ...mùa đông
12/2010
Đang ngồi nhìn mà thương cho những con cá nhỏ
Trả lờiXóaĐưa trỏ vào nó lại đòi ăn, xúm xít lại mà kể rằng chủ của tôi sắp du hành một chuyến, người hãy sang đây cho bớt cô đơn...
Vậy là đi thiệt rồi.
Trả lờiXóaMến chúc anh vui và bình yên khi trở về !
Khẳn định một điều: Anh đi vô Nam thật sự, vì 2 ngôi nhà này chỉ có một mình em vô thăm!
Trả lờiXóaDù tin nhắn, anh cố ý đánh lạc hướng. Sao mà lòng của Tui lạ vậy? cứ mông lung nhớ người!